Crazyinlove

Don't cry cause you are so right
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 THIẾU NỮ ĐÁNH CỜ VÂY (Chương 30-32)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
satthu_tulip_den
thành viên kì cựu
thành viên kì cựu


Tổng số bài gửi : 60
Age : 24
Đến từ : Thiên đường không tình yêu
Registration date : 03/04/2008

Bài gửiTiêu đề: THIẾU NỮ ĐÁNH CỜ VÂY (Chương 30-32)   Fri May 02, 2008 5:43 am

30.
Các bạn tôi gán cho tôi niềm si mê với nàng geisha tập sự và thường xuyên cho mời cô đến giúp vui cho các bữa tiệc. Tôi đỏ mặt mỗi khi nhìn thấy nàng. Cái trò nháy mắt, bụm miệng cười của đám bạn khiến tôi bực mình đồng thời cũng khiến tôi mơ hồ cảm thấy tự hào và sung sướng.
Minh tính rụt rè, thường vội vã chào chúng tôi mỗi khi hát xong. Dần dần, nàng chấp nhận ở lại rót rượu uống cùng. Tay nàng nhỏ nhắn. Móng tay nom tựa nhu những hạt ngọc trai xưa cũ. Khi nàng nâng ky lên môi, ống tay áo kimônô trượt xuống để lộ cổ tay trắng ngần. Cả thân hình chắc sẽ nõn nà như tuyết chăng?
Thời đó, lương tôi chỉ đủ để tổ chức một vài bữa tiệc, còn lâu tôi mới có thể bao được một geisha. Thời gian qua đi nỗi đắm say của tôi dịu lại. Tôi cần thứ đàn bà ít xa vời hơn để giải khuây cho cuộc đời binh nghiệp quá khắc nghiệt.
Tình hình chính trị năm đó giống như bầu trời nặng trĩu mây. Chúng tôi mơ tới bão tố và rồi mặt trời sẽ lại mọc lên. Là người lính, chúng tôi không thể lùi bước, cũng không thể lẩn tránh nhiệm vụ. Vài sĩ quan đã chọn con đường tử vì đạo. Các cuộc mưu sát xảy ra ngày càng nhiều. Những kẻ sát nhân trẻ tuổi tự nộp mình cho nhà chức trách để chứng tỏ sự trung thực của họ. Nhưng kinh hoàng cũng như cái chết tự nguyện chẳng làm thay đổi sức ì của các bộ trưởng của chúng tôi. Họ quá sợ sự quay trở về của triều đại Kamakura và chỉ nghĩ đến cách gạt cánh quân sự khỏi chính quyền.
Giờ hy sinh đã điểm. Để chiếm lĩnh thế giới, cần phải vượt qua chiếc cầu làm bằng xương máu chúng tôi. Tự sát kiểu seppuku lại trở thành thời thượng. Nét cao quý của việc tự sát này đòi hỏi một sự chuẩn bị lâu dài về mặt tâm lý, điều này lái tâm trí tôi khỏi nàng geisha tập sự.
Một sớm mùa xuân, tôi nhận được một bức thư bí ẩn. Nét chữ đẹp chứng tỏ người viết được giáo dục chặt chẽ. Một phụ nữ giấu tên mời tôi đến gặp tại một trà thất bên cầu Liễu. Tôi tò mò đến nơi hẹn. Đêm xuống. Tôi nghe có tiếng cười và tiếng nhạc phía xa xa. Bên ngoài cửa, tiếng lụa sột soạt chứng tỏ có vài geisha đang đi qua. Rồi cửa mở. Một thiếu phụ chừng bốn mươi tuổi cúi chào tôi. Bà ta mặc một chiếc kimônô bằng lụa màu xám hồng, bên trong lần cổ áo hé ra một chiếc kimônô lót màu xanh ôliu. Trên nền áo có vẽ một cây anh đào đang độ nở hoa, cánh hoa rơi lắc rắc đến tận gấu của tay áo.
Bà ta tự giới thiệu là mẹ của Minh và ngỏ lời chào mừng tôi đã tới nơi này.
Tôi có nghe nói rằng trước đây bà ta cũng là geisha và làm chủ một trà thất nổi tiếng. Bà ta nói có quen với cha tôi. Tôi biết là cha trước đây cũng mê một geisha và tự hỏi không biết có phải bà này không.
Bà ta nhìn tôi chằm chằm trong giây lát rồi cúi mặt nhìn xuống.
- Ông đã gặp con gái tôi, bà ta hỏi. Các buổi tối có nó giúp vui, ông có được thoải mái không?
Tôi đáp rằng tôi rất thán phục tài nghệ nhạc công của nàng.
- Con tôi năm nay mười bảy tuổi. Năm ngoái lẽ ra nó đã phải trở thành geisha thực thụ rồi. Chắc ông cũng biết rằng trong nghề của chúng tôi, geisha tập sự không thể được coi là nghệ sĩ geisha chính thức nếu chưa trải qua nghi thức mizu-age. Bản thân tôi đã từng trải qua và việc đó đối với tôi còn mãi dư âm một cơn ác mộng. Tôi quyết định tránh cho con tôi nỗi kinh hoàng đó, tôi cho nó chọn người mà nó muốn và nó đã nêu tên ông. Tôi cũng đã mạn phép tìm hiểu về ông. Người ta nói với tôi nhiều điều rất tốt về ông. Ông có một tương lai binh nghiệp tươi sáng. Ông còn trẻ và chắc là chẳng thể nào trả nổi số tiền cần có cho nghi lễ đó. Điều này cũng không hề gì, tôi đã mong cho con gái tôi được hạnh phúc và tôi xin hiến dâng thân xác nó cho ông. Mong ông chấp nhận lời thỉnh cầu hèn mọn của tôi và tôi xin vô vàn lần biết ơn ông.
Choáng người về lời bà ta nói, tôi im lặng.
Bà ta quỳ lết về phía tôi và cúi gập người:
- Xin ông hãy suy nghĩ cho kỹ. Xin ông chớ lo ngại về vấn đề tiền nong, tôi sẽ chu toàn mọi việc. Xin ông hãy suy nghĩ…
Bà đứng dậy và biến mất sau các tấm cửa trượt, bóng tối trong căn phòng khiến tôi ngạt thở. Theo thống lệ, một geisha tập sự phải được phá trinh bởi một người giàu có mà cô ta không quen biết. Việc tập sự vào đời này rất tốn kém nhưng đối với một người có vai vế, đó cũng là đỉnh cao của uy tín ông ta. Không bao giờ một geisha lại tự mình chọn kẻ sẽ hiếp mình và điều mẹ Minh vừa nói là một sự vi phạm nghiêm trọng luật lệ.
Tôi quá băn khoăn không biết phải làm như thế nào và trì hoãn không trả lời.
31.
Hôm qua tôi không gặp Mẫn và tự hỏi mình đến hàng trăm lần không biết anh ốm hay không muốn gặp tôi nữa. Hay là như rất nhiều sinh viên ở tuổi anh, anh đã có người yêu rồi? Nếu thế thì việc gì phải để mắt đến một con bé học sinh như tôi?
Sáng nay cũng vậy, anh không đi qua ngã tư. Vừa giận vừa buồn, tôi quyết định sẽ quên anh.
Một chuỗi kính coong khiến tôi đột ngột chú ý. Tôi ngẩng đầu lên. Mẫn đang đạp xe về phía tôi. Anh gọi:
- Chiều nay em làm gì?
Dù không muốn, tôi vẫn trả lời:
- Em chơi cờ vây ở quảng trường Thiên Phong.
- Để hôm khác đi, trưa nay đi ăn cơm với anh.
Chẳng để tôi kịp từ chối, anh chêm luôn;
- Anh sẽ đợi em ở cổng trường vào giờ tan học nhé.
Trước khi vượt qua chúng tôi, anh ném cho tôi một tờ bạc.
- Để cho ông kéo xe, cho ông ấy đừng mách ba mẹ em.
Giữa trưa, tôi ra khỏi trường sau cùng. Đầu cúi gằm, tôi như dính vào tường, Mẫn không có đó, tôi thở phào nhẹ nhõm và trèo lên một chiếc xe kéo. Đột nhiên Mẫn hiện ra như ma.
Anh quẳng luôn xe đạp và trèo lên ghế xe trước cả khi tôi kịp há mồm kêu. Một tay anh quàng vai tôi, tay kia hạ luôn rèm che đến tận đầu gối chúng tôi. Anh ra lệnh cho xe chở chúng tôi đến đồi Bảy kỳ quan đổ nát.
Xe chạy qua các phố nhỏ. Trong màn che màu trắng đã ngả sang cháo lòng, chẳng sợ ai nhìn thấy, hơi thở của Mẫn trở nên nặng nề. Ngón tay anh lướt qua cổ tôi, len vào tóc tôi rồi nắn bóp gáy tôi. Tôi cứng người lại vì sợ hãi và vì một nỗi khoái cảm chưa từng biết, tôi nín thở. Phía ngoài rèm, chân người phu xe đều đều đạp đất. Hai bên đường, vỉa hè phố xá, người qua đường, chó và trẻ con chạy lùi lại sau. Tôi chỉ mong cảnh đơn điệu này đừng bao giờ chấm dứt.
Mẫn ra lệnh cho người phu xe dừng lại trước một hiệu ăn. Anh ngồi thoải mái cứ như ở nhà mình và gọi món mì. Cửa hàng bé nhỏ lập tức tràn ngập mùi bếp núc lẫn với mùi hương hoa đầu mùa. Ông chủ bưng mì cho chúng tôi rồi lại quay về ngủ gà gật đằng sau quầy. Cửa ra vào hé mở để lọt nắng vào nhà. Tôi im lặng tập trung vào món mì trong khi Mẫn thao thao về đấu tranh giai cấp. Rồi anh nói thêm là chưa bao giờ thấy cô gái nào xơi thật lực như tôi. Tôi không đáp lại lời chế nhạo của anh. Mọi thứ đều làm tôi tức. Anh ta có kinh nghiệm trong các cuộc hẹn hò tay đôi như thế này còn tôi thì lại không biết làm người yêu thì phải cư xử thế nào. Mẫn gỡ bí cho tôi bằng cách đề nghị chúng tôi cùng đi chơi lên đồi Bảy kỳ quan đổ nát.
Chúng tôi lao lên theo một con đường mòn rợp bóng cây, đầy hoa cúc dại vàng rực và hoa chuông màu đỏ tím. Cỏ mới mọc tua tủa từ kẽ các khối đá granít cháy đen, dấu tích của một lâu đài bị lửa tán phá. Mẫn đề nghị tôi ngồi lên một bông hoa sen tạc trong đá cẩm thạch và ngắm tôi. Yên lặng làm tôi lúng tùng. Tôi cúi đầu và đưa mũi giầy di di, bẻ cong một ngọn cúc vàng.
Tôi không biết phải làm thế nào. Trong các tiểu thuyết ở trường, “Bướm hoang” chẳng hạn, cảnh một thanh niên và một thiếu nữ trong vườn bao giờ cũng là cảnh rung động nhất trong một chuyện tình: họ muốn nói với nhau rất nhiều nhưng vì ngượng ngùng nên chẳng thổ lộ được bao nhiêu. Vì cố tìm cách so sánh chúng tôi với các nhân vật thuộc loại tiểu thuyết sân ga, tôi thấy cả hai đứa đều có vẻ ngố. Không biết Mẫn muốn gì ở tôi? Còn tôi muốn gì ở anh ta?
Tôi chẳng cảm thấy sự choáng ngợp như trong buổi chúng tôi gặp nhau lần đầu, nỗi hồi hộp mỗi buổi sớm trên đường đi học, khi Mẫn chỉ đi qua. Chuyện tình của chúng tôi thế là hết hay sao? Tình yêu phải chăng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng cô đơn của tôi?
Đột nhiên, Mẫn đặt tay lên vai tôi. Tôi giật mình rồi định gỡ tay anh ra thì anh bắt đầu vuốt ve lông mày, mi mắt tôi, trán tôi, cằm tôi bằng đầu ngón tay anh. Mỗi cái vuốt ve của anh khiến tôi rúng động toàn thân. Má tôi nóng bừng. Tôi xấu hổ và rất sợ ai đó bắt gặp chúng toi qua vòm lá. Tôi không còn sức kháng cự lại.
Anh kéo đầu tôi về phía anh. Từng ly từng ly một, mặt anh áp lại gần. Tôi nhìn thấy các nốt tàn nhang trên mặt anh, ria mép anh chớm mọc, sự ngần ngại trong mắt anh. Tôi quá kiêu hãnh nên không thể để anh thấy tôi đang sợ, đáng ra phải kháng cự thì tôi lại buông mình vào tay anh. Môi anh lướt qua môi tôi. Môi anh khô nhưng lưỡi anh ẩm ướt. Tôi ngạc nhiên thấy lưỡi anh xộc vào miệng tôi. Dường như có một dòng sông đang đảo lộn trong tôi.
Tôi muốn khóc nhưng không có nước mắt. Móng tay tôi cào vào lưng anh. Chàng trai rên lên. Mi mắt nhắm nghiền, má bừng bừng với những quầng xanh quanh mắt, Mẫn hôn tôi như say như dại, như một chàng sinh viên đang nghiến ngấu một quyển sách hiếm.
Dưới xa kia, qua các ngọn cây, thành phố mờ đi trong màn sương mỏng. Sự yên lặng của tôi không làm chàng trai chán nản chút nào. Anh đưa tôi lên tu viện trên đỉnh đồi và gọi một chú tiểu mang nước trà cho tôi. Sau khi rót đầy cốc nước, anh cắn hạt dưa, ngắm nhìn phong cảnh và huýt sáo. Tôi tránh không nhìn anh cũng như nhìn các nhà sư đang soi xét tôi, tôi uống hết cốc nước, đứng dậy vuốt váy đã bị nhàu và nhảy từng bốn bực một xuống con đường đá.
Mặt trời như tấm mặt nạ sơn son đang chìm dần. Sau các bức tường thành, tuyết tan để lộ miền quê bị đốt phá. Làng mạc hoà lẫn với các thửa ruộng màu đen. Cây cối thấp xuống, lẫn vào trong các nếp của màn đêm đang buông.
Đêm, tôi mơ thấy anh họ Lữ đột nhập vào phòng tôi. Anh đến bên tôi, cầm tay tôi ấn vào ngực anh. Tôi ghê sợ cố giằng tay ra, nhưng các ngón tay anh cố giữ lại và truyền hơi nóng sang tôi. Một nỗi phiền muộn xâm chiếm lấy tôi.
Tôi hoảng hốt giật mình thức giấc, mình đẫm mồ hôi.
32.
Đầu mùa thu, tôi nhận được bức thư của một phụ nữ hẹn gặp tôi trong công viên. Tôi tin chắc cô ta được cử đi để hỏi tôi về quyết định đối với nàng geisha tập sự. Mười giờ sáng, tôi đến nơi hẹn, lòng quyết tâm từ chối.
Một người đàn bà đang ngồi trên chiếc ghế đá loang màu rêu hung đỏ, dưới bóng một cây thích rực hoa. Tóc bới thành một lọn đơn giản, nàng mặc chiếc kimônô bằng vải bông xanh, thắt lưng màu cam.
Tôi không tin ở mắt mình. Không son phấn, môi chỉ hơi hồng hồng, nom Minh như một đứa trẻ mười tuổi. Nàng đứng dậy và cúi chào tôi.
- Xin cám ơn anh đã tới.
Chúng tôi cùng ngồi xuống hai đầu ghế. Nàng quay nửa lưng về phía tôi và giữ im lặng.
Tôi không tìm nổi một từ gì để nói.
Lúc lâu sau, tôi mời nàng cùng đi dạo trong công viên. Nàng bước từng bước ngắn sau tôi. Tất cả các cây thích đều đỏ rực hoa và các cây bạch quả mang màu vàng chói gắt. Gió thu thổi các ngọn lá vàng sẫm theo sau chúng tôi. Chúng tôi đi qua chiếc cầu bằng gỗ, vòng qua một cái ao nước xanh với nhiều bụi cúc đại đóa mọc quanh, rồi dừng lại trong một thủy đình để ngắm bầu trời không một gợn mây và các tảng đá dây leo nhằng nhịt cuốn quanh. Tiếng kimônô sột soạt hòa trong tiếng chim. Tôi không thể mở lời phá vỡ sự hòa đồng câm lặng của chúng tôi.
Ra khỏi công viên, nàng cúi chào thật thấp và bước đi xa dần.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
THIẾU NỮ ĐÁNH CỜ VÂY (Chương 30-32)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [03072010][news]50 nhân vật nổi tiếng nhất giữa các thanh thiếu niên trên khắp TG
» [20102010][News]“Cạnh tranh quốc tế, OK”… JYJ trở về sau các buổi giới thiệu tại nước ngoài.
» [06122010][New]After School come back
» [26022011][news]Đài phát sóng internet JYJ do fan thiết lập sẽ được ra mắt vào ngày 3/3
» [31122010][News]SNSD Hyo Yeon và Lee Jong Suk (Secret Garden) có mối quan hệ thân thiết? Lee Jong Suk và ánh mắt đầy thu hút

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Crazyinlove :: Thông tin về forum :: Chia sẻ :: Chuyên đề Manga - Anime'-
Chuyển đến